Một tướng của Thủy Tinh hỏi: “Vì sao ngài phải nhọc lòng nhọc sức đánh Sơn Tinh như thế?”. Thủy Tinh đáp: “Đó là mốì hận thù mà ta không thể nào nguôi ngoai được”. Em hãy thay lời Thủy Tinh kể lại câu chuyện ấy

Cách đây khoảng hai nghìn năm, vua Hùng Vương có người con gái rất đẹp tên là Mị Nương. Năm ấy, vua cha kén rể và tin được loan truyền khắp nơi nơi.

Nghe tin, ta vội vã lên đường đến Phong Châu để xin cầu hôn. Ta luôn tin vào tài năng của mình nên nghĩ rằng Mị Nương sẽ thuộc về ta. Thế nhưng hôm ấy đứng trước bệ rồng, còn một người nữa cũng đến xin cưới Mị Nương. Hắn xưng là Sơn Tinh ở vùng núi Tản Viên. Tài của hắn là vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi, vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Đến lượt ta, ta giới thiệu mình là Thủy Tinh, ở miền biến. Tài năng ta đâu thua kém gì Sơn Tinh. Ta gọi gió, gió đến, hô mưa, mưa về. Vua Hùng xem chừng khó xử nên gọi các Lạc hầu đến đế bàn bạc. Sau đó, vua Hùng phán rằng.

Hai người đều xứng đáng làm rể của ta, nhưng ta chí có một cô con gái chẳng biết gả cho ai? Thôi thì, ngày mai ai đem sính lễ trước thì người ấy cưới được Mị Nương.

Ta bèn hỏi sính lễ gồm có những gì, vua cho biết: “Một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao, mỗi thứ một đôi”.

Đối với ta sính lễ ấy rất khó nhưng ta cũng cho người lo liệu đầy đủ, Đến sáng hôm sau, trời còn tờ mờ, ta tới thành Phong Châu, nghĩ rằng sẽ cưới được Mị Nương, nhưng Sơn Tinh đã rước Mị Nương về núi rồi. Như vậy hắn đã đến trước ta nữa kìa. Ta tức giận vô cùng, cho quân lính đuổi theo. Ta hô mưa, gọi gió, làm giông bão dâng nước lên cuồn cuộn quyết đánh Sơn Tinh đế chiếm lại Mị Nương. Cả thành Phong Châu chìm trong biển nước mênh mông. Hắn không chịu thua hóa phép chống lại ta. Hắn ném đất, dời núi, dựng thành để ngăn chặn dòng nước lũ. Ta cho nước dâng lên cao bao nhiêu thì hắn hóa phép cho đồi núi lên cao bấy nhiêu. Ta bỏ công sức để tiêu diệt hắn cả mấy tháng trời nhưng hắn không hề suy suyển mà ta thì quá mệt mỏi. Cuối cùng ta đành rút quân về.

Từ đó, mỗi năm cứ đến thời điểm này, ta lại nhớ mối hận xưa không thể quên được. Ta nhớ đến Mị Nương xinh đẹp thì lòng ta càng căm giận Sơn Tinh nên ta lại làm mưa gió dâng nước để đánh hắn. Dẫu biết rằng không thắng được hắn nhưng mối thù này không bao giờ xóa được ở trong ta.

Nguồn: Sưu Tầm

Bài viết liên quan