Trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy có một khổ thơ như sau: “Trăng… mình.” Phút thoáng giật mình của tác giả có phải cũng là phút thoáng giật mình của người đọc? Viết đoạn văn phân tích khổ thơ để làm rõ ý kiến của em

Đề bài:

Trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy có một khổ thơ như sau:

Trăng cứ tròn vành vạnh

Kể chi người vô tình

Ánh trăng im phăng phắc

Đủ cho ta giật mình.

Phút thoáng giật mình của tác giả có phải cũng là phút thoáng giật mình của người đọc? Viết đoạn văn phân tích khổ thơ để làm rõ ý kiến của em.

Bài làm:

Trăng cứ tròn vành vạnh

Kể chi người vô tình

Ánh trăng im phăng phắc

Đủ cho ta giật mình.

Không trách móc hờn giận sự tình của con người, ánh trăng vẫn lặng lẽ soi bước ta đi. Trăng hiền hoà và bao dung như chính đồng bào, dân tộc ta vậy. Nỗi mặc cảm khiến nhà thơ phủ nhận chính mình: “Kế chi người vô tình”. Không hẳn là con người vô tình, hờ hững với những gì của quá khứ. Có chăng lả do cuộc sống còn đang trong quá trình xây dựng các những lo toan bộn bề chi phối nhiều suy nghĩ của chúng ta. Qua khứ chỉ đi vào tiềm thức lặng yên chứ nó đâu có mất đi. Vì thế mới có cái “giật mình” của Nguyễn Duy câu thơ cuổì. Phải chăng đó cũng là cái “giật mình” của chính chúng ta khi nhận ra được sự đánh thức từ ánh trăng của Nguyễn Duy?

Nguồn: Sưu Tầm

Bài viết liên quan