Văn tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm: Chân đất

Giờ đây, không sông nơi quê nhà, tôi vẫn luôn nhớ hình ảnh cha mẹ một nắng hai sương quanh năm tay bùn chân lấm bàn chân trên đồng cạn, dưới đầm sâu thâm đẫm đất chua phèn. Đến mùa vụ, ngày hai buổi gặt lúa trên đồng, bàn chân mẹ tứa máu vì rạ cắt in sâu trên bờ ruộng ướt sũng, chông chênh, “mặt bừng đỏ thắm mồ hôi ướt” gánh lúa oằn vai.

Hết ngày mùa, bàn chân mẹ tôi lại thoăn thoắt trên dặm đựờng tần tảo mua bán. Cứ chân đất, mẹ bôn ba làm lụng từ năm này sang năm khác, bàn chần mẹ chai sạm và nứt nẻ.

Cha cũng vậy – Người đã quen với chân đất, mỗi lần có “chuyện trọng đại” chị em tôi nài ép cha mang đôi dép, cha giãy nảy như đỉa mắc phải vôi. Có lần chị Cả đánh động “Cha mày đi đám cưới bằng đôi chân trần thì mặn mùi nhà quê lắm! Người ta chê cho coi”.

Nể tình chị em tôi, cha mang đôi dép đi dự đám, đến khi mãn tiệc, cha về bằng đôi chân không, chị em tôi cười ra nước mắt. Còn mẹ thì họa hoằn mới mang dép, mỗi lần mang dép thì mẹ lại tìm dây nhọ cột làm quai sau. Thấy chị em tôi ôm bụng cười, mẹ ngượng ngập, bảng lảng: “Cột dép như vậy khỏi sợ bỏ quên ở nhà người ta”. Riêng ông nội, chúng tôi có thuyết phục đủ mọi cách ông cũng không bao giờ mang dép. Đã vậy ông còn chê chúng tôi: “Mấy đứa giông như công tử bột ấy, lúc nào cũng dép với guốc! Xem bàn chân ông đây này! Nó có đầy bằng mấy lần dép, cả đời ông, ông đi bộ bằng đôi chân này có sao đâu! Các cháu không biết đó chớ đi chân đất khỏe khoắn, thoải mái hơn mang dép nhiều lắm!”.

Thuở bé tôi cũng từng chăn bò, cắm câu, thả diều trên cánh đồng chang chang nắng bằng đôi chân đất. Có lần tôi giẫm phải gai tre, gan bàn chân rỉ máu, đi cà nhắc về nhà. Mẹ trông thấy đau lòng lắm. Mẹ lấn bấn đi tìm áo cũ lau chân cho tôi, tìm cách gỡ gai và thoa dầu cẩn thận. Tôi được nước nhõng nhẽo với mẹ để được mẹ âu yếm cưng chiều.

Tôi lớn lên bằng đôi chân đất của những tháng năm thơ trẻ với bao kỉ niệm vui buồn. Ngày tôi được mẹ mua cho đôi dép để cắp sách đến trường cứ đi được một quãng, tôi lại nhờ chị Cả xách hộ đôi dép. Sự gò bó của đôi dép nhựa dần dà thành quen. Sau này cứ đến ngày Tết là mẹ bán cải, bán dưa chắt chiu mua cho tôi đôi dép rọ làm bằng nhựa trắng. Đó là món quà rất quý giá đối với chúng tôi. Và tôi không bao giờ quên hình ảnh cha mẹ tôi, những người dân quê lam lũ quanh năm với đôi chân đất phóng túng đã nuôi chúng tôi khôn lớn nên người.

Nguồn: Sưu Tầm

Bài viết liên quan